Cuối cùng tôi phải: xắn váy lên
Mang theo cánh hoa mờ và nhị trần, chạy xuyên qua thời gian tươi sáng
Những con đỏ sậm, những con khô héo, dang tay ra
Nó bay đến đâu thì nở rộng cơ thể, và bầu trời và trái đất
Chỉ là cái ôm tự nguyện của một bông hoa
Cuối cùng tôi phải: tìm kiếm trong vô vọng những nơi hoa không thể nở.
Từ đống tro tàn bạn lấy ra những miếng sườn và biến tôi thành sáng hôm sau
Em ơi, hãy nói cho anh biết hoa héo thế nào
Hãy để ngày này lan sang ngày khác, hãy để tiếng chuông lấp đầy chim bồ câu
Hãy để ánh sáng cầu nguyện trong hoàng hôn: Đừng để ngày này trôi qua
Bạn còn nhớ những đường gân nhỏ xíu, những cánh hoa - cánh côn trùng
Người gặp rắc rối là em chiều chuộng anh
Cuối cùng tôi phải: già đi trong vòng tay em
Kéo giấc ngủ thành những tia mỏng