Cảm giác cuối thu thật mãnh liệt, từng cơn gió nhẹ thổi qua má, mái tóc, mặt hồ mềm mại trong lòng nơi chuồn chuồn chạm mặt nước.
Tôi lại bồi hồi nhớ về cuối thu, và tôi yêu mùa này với sự mê đắm khó tả. Tôi nắm một nắm bóng trăng vỡ, xắn tay áo cảm nhận làn gió mát, cùng cuộn mực và mực viết nên giai điệu trữ tình của mùa này. Nó chán nản và phân tán, với những âm thanh kéo dài. Tiếng đàn trầm lắng, như tiếng suối trong veo trong suối, hay như tiếng chim cu gáy ríu rít trong rừng. Tôi cảm thấy cơ thể tôi đang trôi nổi và tâm trí tôi đang trôi dạt.
Gặp nhau, gặp nhau ở góc giao lộ, trong thế giới phàm trần sâu thẳm, tình cờ gặp nhau.
Khi chúng tôi gặp nhau lần đầu, tôi đã nói: Bạn là người kiên định và dè dặt, chín chắn và khôn ngoan.Bạn nói: Xunxunmi, tôi là người phụ nữ có nụ cười duyên dáng đi giữa đám cỏ dại, hóa ra tôi lại là Qingyi, người đã quấy rầy giấc mơ của bạn và đột nhập vào trái tim bạn.
Lúc đó tôi cảm thấy rõ ràng mặt mình nóng đến tận mang tai. Khuôn mặt đỏ bừng của tôi không thể thoát khỏi ánh mắt xuyên thấu của bạn. Tôi hơi ngẩng đầu lên và không thể nhìn thấy đôi mắt dịu dàng của bạn. Tôi nắm tay nhau và nhìn nhau, lời nói to hơn lời nói.Nụ cười nông cạn có thể làm say hoa đào, ánh mắt dịu dàng yêu thương có thể làm say lòng ao nước suối.
Khi tôi còn trẻ và liều lĩnh, tôi đã lạc vào một thế giới mà lẽ ra tôi không thể tiếp cận được trong thế giới của người phàm. Kết quả là tôi phải chịu vô số vết sẹo cả về thể xác lẫn tinh thần. Chúng để hở rất lâu, không thể đóng lại hay khâu lại được. Tôi chỉ có thể dựng một hàng rào an toàn xung quanh mình và trồng đầy gai nhọn vào đó. Mục đích là để bảo vệ bản thân, nhưng thực tế là tôi đang tự phong ấn bản thân, đồng thời, tôi đang làm tổn thương những người mà lẽ ra tôi không nên làm tổn thương.Dần dần, tôi trở nên xa lánh đám đông, đám đông cũng quên mất tôi, như thể tôi không thể hòa hợp với thế giới ồn ào này. Tôi chỉ rúc vào góc của mình, nhìn vào tất cả các bề mặt mà tôi có thể nhìn thấy, nhưng không có cái nào liên quan đến tôi cả. Trời lạnh đến mức tôi gần như máu lạnh.
Tôi tưởng trái tim bình yên của mình sẽ không còn gợn sóng nữa, tôi đã nghĩ rằng trái tim nguội lạnh của tôi sẽ không còn đập nữa, tôi đã nghĩ rằng trái tim người tôi yêu đã ngủ đông rồi, tôi nghĩ… có rất nhiều suy nghĩ đã giam cầm tôi bấy lâu nay, nhưng hóa ra chúng chỉ là cái cớ để trốn thoát, chẳng qua là những quan niệm của bản thân chẳng có chút trọng lượng nào.
Tôi gặp em, người thân quen như người bạn cũ. Bạn hiểu tôi rất rõ, và mỗi lời nói luôn có thể kéo tôi ra khỏi vòng vây.Tôi không có ý thờ ơ, cũng không có ý giả vờ xa cách. Tôi chỉ không muốn người khác nhìn thấy sự ngụy trang của mình nên tôi đã học cách lừa dối bản thân hết lần này đến lần khác. Những điều này các bạn đều biết, các bạn đã phân tích kỹ lưỡng, khiến tôi vô tình trở về con người ban đầu, vẫn hồn nhiên, tự nhiên và ngay cả cười cũng thoải mái như vậy.
Trước mặt em, anh thấy mình chân thật nhất và cảm nhận được sự bao dung chân thành nhất.
Bạn như vậy dịu dàng và tao nhã, giống như một đóa sen nở, bền bỉ và bền bỉ, không tranh cãi cũng không giận dữ, luôn chiều chuộng cái tôi nóng nảy của tôi và chịu khó sửa chữa những lỗi lầm mà tôi đã mắc phải do bản tính nóng nảy của mình.
Đối với một tôi như vậy, khuyết điểm của tôi nhiều hơn ưu điểm, nhưng bạn lại coi khuyết điểm của tôi là ưu điểm và chiều chuộng tôi khiến tôi cảm thấy lạc lõng, cảm động.Số phận quá thương xót cho tôi gặp được em, người yêu tôi biết bao.
Một khi gặp được em, anh sẽ dành cả cuộc đời để chờ đợi em chứ đừng nói đến em là người bao dung và bao dung với anh như vậy.
Có em đi cùng, anh nghĩ, là đủ rồi!
----Bài viết được lấy từ Internet