Tác giả Phùng Lâm Hải
Hoa tử đằng ở quê hương
ánh sáng mùa thu
Gần nhà tôi ở quê tôi có một hồ nước trong vắt.Bên cạnh mặt nước là giàn hoa tử đằng. Những cành khỏe mạnh và duyên dáng thẳng tắp như rồng đang bơi, các mắt xích leo lên các cột đình.Tháng 3, khi cỏ hun khói và gió ấm, hoa tử đằng tựa như một chuỗi bướm tím nhạt nối đuôi nhau nở rộ trong ánh xuân rực rỡ.Hương thơm tao nhã thường thu hút những con ong vo ve và vương vấn.
Tôi yêu hoa tử đằng và vẻ duyên dáng thanh lịch của chúng. Tôi luôn cảm thấy họ giống một chàng trai đang trong độ tuổi thanh xuân, năng động và duyên dáng trong nắng tháng Ba.Những năm ở quê, tôi thường đi dạo dưới giàn hoa tử đằng vào lúc chạng vạng. Những chùm hoa rậm rạp, rậm rạp tỏa ra dấu vết của ánh hoàng hôn khiến người ta say sưa.Thỉnh thoảng, một hai bông hoa mỏng manh rơi xuống như cánh bướm bay.Và nhiều đêm nữa, tôi đi dạo bên hồ bơi, nơi nước lặng đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng cá kêu.Những bông hoa tử đằng đón nắng suốt một ngày tỏa hương thơm ngọt ngào trong màn đêm tĩnh lặng. Anh tắm trong ánh trăng tan chảy. Một cơn gió thổi qua, những cành hoa khẽ rung lên. Những ngôi sao trên bầu trời xuyên qua, lấp lánh nhảy xuống vực sâu.Trong những con hẻm gần đó, mơ hồ nghe thấy tiếng đàn piano du dương nhẹ nhàng, khiến đêm xuân như được tô thêm những gam màu dày đặc, trở nên ấm áp lãng mạn hơn, thu hút những mộng mơ bất tận.
Một mùa xuân ba năm trước, đó là mùa hoa tử đằng nở rộ. Tôi cùng công ty vào Nam để mở rộng kinh doanh. Trước khi rời đi, tôi đến bên bể bơi hái một chùm hoa màu tím nhạt rồi cẩn thận giấu vào trong cuốn sách. Tôi muốn những bông hoa tử đằng quê hương cùng tôi đi tìm ước mơ của riêng mình ở những nơi xa xôi.
Tôi đã ở đó được ba năm. Cái nắng như thiêu đốt ở miền Nam, gió dừa, mưa chuối ở Đặc khu hành chính, cũng như sự cạnh tranh khốc liệt về kinh tế vật chất đã dần bào mòn tình cảm lãng mạn thời sinh viên của tôi.Tôi đã cống hiến hết mình cho thế giới kinh doanh luôn thay đổi và tôi đã vùng vẫy trong vùng nước giông bão. Mỗi ngày tôi phải đối mặt với công việc khó khăn, sự cạnh tranh và trái tim của mọi người vốn bị phong ấn như một lâu đài cổ.Mãi cho đến một ngày, tôi cuối cùng cũng cảm thấy mệt mỏi và mệt mỏi với cuộc sống tần số cao này, tôi mới nhớ đến cây tử đằng trong sách. Lúc này, hoa tử đằng đã mất đi độ sáng ban đầu và dần khô héo theo năm tháng.Rồi một ý nghĩ chợt nảy sinh mạnh mẽ trong đầu tôi: Đã đến lúc phải về nhà rồi!Quê tôi đang mùa xuân, hoa tử đằng trong mơ chắc hẳn đang nở rộ dưới nắng.
Tháng 4 năm nay, cuối cùng tôi cũng đã trở về quê hương. Tôi nóng lòng muốn đi đến hồ bơi. Tôi dường như ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào quen thuộc của hoa tử đằng bay trong không khí.Tuy nhiên, có vẻ như tôi đã đến không đúng lúc. Những ngày qua mưa xuân liên tục khiến nước trong ao nhỏ đầy nước, trong trẻo và tĩnh lặng, nhưng hoa tử đằng lại mọc dày đặc màu xanh lục, không tìm thấy những gai hoa xum xuê.Tôi thất vọng và không muốn tìm kiếm trong cây cỏ, mong vô tình tìm thấy cảm giác tuổi trẻ trong giấc mơ. Cuối cùng, tôi nhìn thấy một đàn bướm màu tím sáng treo trên một cành rậm rạp kín đáo. Đây có phải là bông hoa cuối cùng của mùa xuân này?Đây là món quà quê hương tôi gửi tặng những người lang thang.Gần như với lòng thành kính của một người hành hương, tôi cẩn thận đến gần những bông hoa và hít thật sâu mùi hương quen thuộc thoang thoảng mùi đất ẩm sau cơn mưa. Thật nhẹ nhàng và tĩnh lặng - đây chắc hẳn là mùi hương quê hương tôi.Nỗi thất vọng của tôi dần dần nguôi ngoai. Hóa ra trong lòng mỗi chúng ta, sự theo đuổi là vĩnh cửu, giống như quê hương vậy. Dù bạn có đi bao xa, nó vẫn luôn chờ đợi bạn trở về với tâm hồn rộng mở. Thực ra, chính sự lơ là nhất thời của bản thân đã khiến tôi lỡ mất cuộc hẹn với mùa xuân.
đánh giá cao
Đây là một bài văn xuôi trữ tình mượn cảnh vật để bày tỏ sự ca ngợi và gắn bó của tác giả với hoa tử đằng.Hoa tử đằng không chỉ là nguồn sống cho giấc mơ của tác giả mà còn là biểu tượng của tổ hợp quê hương.
Bài viết này được sắp xếp theo trình tự thời gian, lấy khoảng thời gian ở quê tôi cách đây ba năm vào tháng 4 năm nay để cấu trúc toàn văn; dùng hoa tử đằng làm manh mối: Hồi còn trẻ tôi say mê hoa tử đằng - Tôi đi xa với một bó hoa tử đằng - Tôi về quê tìm hoa tử đằng.Kiểu sắp xếp cấu trúc này làm cho các ý tưởng trở nên rõ ràng, các bài viết lặp lại lẫn nhau và được tích hợp.
Bài viết miêu tả hình bóng thơ mộng, mộng mơ của hoa tử đằng theo phong cách trữ tình. Trong khi bày tỏ tình yêu và lời khen ngợi, nó cũng thể hiện những hiểu biết sâu sắc của riêng mình thông qua thảo luận. Ví dụ như cuối cùng thì sự theo đuổi là vĩnh cửu, giống như quê hương vậy. Dù bạn có đi bao xa, nó vẫn luôn chờ đợi bạn trở về với tâm hồn rộng mở. Thế thôi.Việc sử dụng toàn diện nhiều phương pháp diễn đạt có lợi cho việc thể hiện cảm xúc, đi sâu vào cốt lõi và dễ gây ấn tượng với người đọc hơn.Bài viết cũng sử dụng nghệ thuật diễn đạt tương phản để đối chiếu cái buồn tẻ của cuộc sống miền Nam với sự bình yên, thư thái sau khi trở về quê hương, nêu bật trung tâm quê hương là nơi an nghỉ cho tâm hồn, thể hiện sự gắn bó với quê hương.
(Ca ngợi Tôn Nguyên)