Trăng sương giá lạnh làm sau này tôi thấy lạnh hơn, buồn hơn nhưng tình tôi vẫn sâu đậm theo năm tháng trôi qua. Ba phút tuyết quét sạch nỗi buồn, một chút thơ thư pháp thể hiện nỗi nhớ.Ai biết về thế giới của người phàm?Đôi má thơm như tuyết phủ đầy, mái tóc xanh chải, ngón tay ngọc vuốt ve làn nước xanh. Tôi thấy buồn, không biết em đã về hay chưa.Gió lạnh cuốn đi vỏ sapphire, tuyết lay động nhẹ nhàng, thảm thực vật thưa thớt.Bạn khóc vì ai khi bạn ở xa thế giới phàm trần?Đêm bên cửa sổ Xuân mệt mỏi, còn anh cô đơn. Tôi nói đến nồi rượu, mà tình trong lòng có mà không có.
Bầu trời trong xanh, thủy cung mát mẻ, sen tròn ướt đẫm sương thơm.Một dây một cột, kèm theo lời quên, nhảy múa mộng mơ trên sân trăng.Mây buổi sáng, mưa chiều, sấm sét và những giấc mơ kinh hoàng.Thật khó để ngủ lại. Hoa sen có thể xoa dịu nỗi buồn của con người?Ngoài ngưỡng cửa, xuân đến, thu đi, trăm hoa đua nở, hương thơm vẫn còn đó.Không có cơ sở để tâm hồn tan vỡ, sự hiểu biết nhau nông cạn, tình yêu lạc lõng trong cuộc tranh giành thắng lợi?Ngàn sợi, cắt vô tận, cô đơn vô tận.Nhìn bầu trời đêm, đôi mắt tôi nhòa lệ, lưng tôi nhẹ nhàng rời đi, không bao giờ quay trở lại. Ngày xửa ngày xưa, tình cảm thật của tôi bị bộc lộ nhưng cuối cùng tôi lại phải chịu nỗi đau kéo dài suốt nửa cuộc đời.
Đêm yên tĩnh, gió xuân sâu lắng chưa ấm, chim hạc đơn độc năm nào cũng gáy, suối xa, gối che rèm đỏ, hương bay, mộng tan, hoa rụng sau khi say rượu tỉnh dậy.Con đường thật nghiệt ngã và bất cẩn, em ước một điều nhẹ nhàng nhưng lại tiếc nuối cho số phận phía trước.Nó không còn liên quan sau khi chia tay.Biển khô đá vỡ vụn, mây tan, trăng vẫn cong.Có những chiếc lá vàng trong gió sương trên nửa sườn núi, và những bông hoa nổi tiếng trong mưa lạnh trong vườn.Vừa cao vừa xinh, nàng đẹp như trà.Những cành xanh vươn lên, vẻ đẹp trỗi dậy, trong khi những sợi đỏ rơi vào mây hồng.Nhìn nhau, đàn ngỗng hót buổi sáng và chiều, mỗi mùa xuân và mùa thu.Ở rất xa ở bờ bên kia nơi tận cùng thế giới.Nếu kiếp trước chúng ta không gặp được Ngài thì kiếp này làm sao có thể khoe khoang một cách uổng công.Có những con đường quanh co, có những hàng cây dù lẻ loi, có sương mù trước những bông hoa rợp bóng.Ai có thể giải quyết những bất bình của hậu cung?Hạnh phúc với bạn là hiếm!
Những bông hoa rơi nhảy múa giữa kẽ lá, vài làn hương hoa vương vấn trong gió.Đêm nay trời lại tối.Trăng vĩnh cửu sao không tròn?Say rượu tựa vào giường gỗ sồi, lo lắng mộng đêm, tiếng đàn dần dần xuyên qua rèm hạt.Yanqiu không nói nên lời một lúc lâu sau khi đọc xong bài thơ của mình.Người mê đắm than khóc cùng khách, hát vang mãi trăm đời.Nằm gối mơ màng lo lắng đêm dài sương lạnh đêm không ngủ.Mặt trăng im lặng khắp Pinglan.Hứa Chí Nhân không trọn vẹn, hoa rụng, cành khô héo.Những đám mây trên thái dương đã nghiêng một nửa so với chiếc bàn màu xanh lá cây, và anh không nói nên lời khi cầm cây bút lên.Con ngỗng bay sẽ trở lại sau thời gian dài vắng bóng?Mong ba mùa ấm áp nhưng không thể giải tỏa được cái lạnh mùa thu.
Nhẹ nhàng vuốt ve sợi dây đứt, ngước mắt lên, hoa rơi, cành khô gãy, cuối cùng không còn thấy mặt em nữa.Hình ảnh phản chiếu trong hồ không còn như trước, chỉ có mái tóc trắng ẩn trong mái tóc đen.Đây có phải là cái giá của việc yêu anh ấy không?Hay đó là sự hào nhoáng vô vị trong thế giới phàm trần?
Những chú mèo đung đưa trong gió và những bông hoa dương bay khắp đường phố.Chỉ lo quay đầu lại nhìn người đẹp già đi, ai nỡ dừng lại.Tôi muốn hỏi tại sao vầng trăng ở cửa sổ phía Tây lại tròn và mất tích.Gặp lại thì vui nhưng làm sao có thể nói lời tạm biệt?Cây cối đầy hoa rụng trong gió, chăn lạnh còn hơn nắng xuân.Một cái bóng cô đơn trên ngọn núi cô đơn, tràn ngập yêu thương và hận thù.Ai sẽ ở trong một gian nhà trống?Những con ngỗng bay than thở một lúc lâu.Anh vẫn yêu em, và anh già đi với những giấc mơ. Cuối cùng tôi sẽ trở thành một vị vua.Đừng trách mùa thu mát mẻ trong đời.Tôi lo thuyền không chở nổi, lòng tôi sẽ dày như sương.