Bất cứ khi nào mùa hè đến, tôi đi dạo ở ngoại ô Tây An, nơi đã từng là một đế quốc từ xa xưa, và lang thang dọc theo Con đường cổ Lintong Lishan, nơi có những bức tường được chạm khắc nhiều lần và có lúc lại có màu xám. Tôi luôn say mê những bông hoa lựu ven đường, sâu trong rừng, đỏ như lửa, vàng như vàng, trắng như thạch.
Lựu có nguồn gốc từ Iran, Afghanistan và bờ biển Địa Trung Hải của Trung Á.Theo truyền thuyết, Zhang Qian của nhà Hán đi sứ đến Tây Vực và đã mang về loại trái cây quý hiếm này khi đi qua Vương quốc Anshi.Vì nó được du nhập vào nước ta từ bang Anshi nên còn có tên là Anshiliu.Sau khi Zhang Qian mang lựu về Trung Quốc, lần đầu tiên chúng được trồng trong vườn hoàng gia Trường An để các hoàng tử và phi tần thưởng thức.Hoàng đế Wu của nhà Hán sau khi nhìn thấy nó rất thích nó và đã cho cấy quả lựu vào hồ Huaqing dưới chân núi Lishan.Vào thời nhà Đường, Võ Tắc Thiên đã gọi Lựu là “Người đẹp nhiều con trai”.Mỗi mùa thu vàng, một số mỹ nhân được tuyển chọn từ trong cung làm “Tiên nữ lựu” mặc váy lựu, tay cầm quả lựu và ca hát, nhảy múa.
Lựu, vào mùa đào đỏ, mai vàng nở, hoa nở rộ, chúng lộ ra dáng vẻ đang vô tình vùng vẫy đón xuân. Vào tháng 5 âm lịch, nó lặng lẽ nở ra những bông hoa đỏ như lửa, vàng như vàng, trắng như thạch giữa những chiếc lá xanh, như những viên ngọc gắn giữa cây xanh, tạo cho người ta cảm giác đẹp như núi lửa soi bóng trên đồi.
Các nhà thơ của các triều đại trước đây thường viết về quả lựu bằng chữ “红”.Vì màu đỏ như lửa và sáng như gấm nên nó còn được gọi là “Lửa Lựu”, “Thổ cẩm Lựu”. Ví dụ, vào thời nhà Tùy, Wei Yanshen “cành mới có màu xanh nhạt và đài hoa muộn có màu đỏ nhạt”; thời nhà Tống, “Một chút đỏ giữa bụi xanh không cần nhiều màu sắc để lay chuyển khung cảnh mùa xuân”;Vào thời nhà Nguyên, câu nói “Lựu dày và phun lửa, hoa ban ngày nhẹ và vàng” của Zhang Kejiu, v.v., đều mô tả màu “đỏ” của hoa lựu đến cực điểm.
Ngày nay, sau một thời gian dài trồng, màu sắc của hoa lựu đã trở nên đa dạng, bao gồm đỏ rực, hồng, trắng tinh, vàng mơ và nhiều màu khác nhau, nhưng hấp dẫn nhất là màu đỏ.Bài thơ "Lưu Hoa" của Trương Hồng Phàm thời nhà Nguyên nói: Ai dạy máu đười ươi nhuộm túi đỏ?Mây xanh tràn ngập hương thơm.Đàn ong lang thang nhầm ngọn lửa trên cành vội vàng cưỡi cơn gió thơm bay qua bức tường ngắn. Hương thơm của hoa lựu thu hút ong đi hút mật.Khi nhìn thấy những bông hoa lựu trông như vết máu, chúng lầm tưởng cành đang cháy và vội vàng bay đi.Nhà thơ dùng phép nhân cách hóa để miêu tả, độc đáo, thú vị, giải thích rằng hoa lựu tháng Năm lộng lẫy như ngọn lửa.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!