Giấy đầy mây và mây

Thời gian: 09/12/2025 Tác giả: Dầu Tiếng Nhiệt độ: 189895℃

  Giấy đầy mây và mây

  Có lẽ nền cuộc sống là sự im lặng, có thể dấu vết của thời gian đang trôi đi. Khi bước lên con tàu khách đã mất hết sự bồng bềnh, lắng nghe tiếng sóng lấp lánh trong biển mây bao la, tôi đã biết cái im lặng của lang thang trên sông dài. Bên kia có một bờ đung đưa hiền hòa đang đợi tôi bình thản lên thuyền, rồi đếm nỗi buồn hoang vắng.Nỗi nhớ bị gió chiều thổi bay trong phút chốc lớn lên, cho phép tôi tìm kiếm nó trong những vần điệu mờ ảo và duyên dáng, ngày đêm tìm kiếm thế giới đã mất của ảo ảnh và vỡ mộng.

  Những bông tuyết rơi xuống không tách rời, mơ hồ mịn màng và lốm đốm, giống như những con bướm mưa thoáng qua, tràn ngập sự sang trọng sâu sắc của sự bao bọc nặng nề.Những cảm xúc đã cuốn trôi chì đang âm thầm trỗi dậy, tin xuân báo trước hương cỏ xuân dịu êm đều đang lặng lẽ trôi theo gió.Không khí ẩm ướt và hoang vắng, những cảm giác nhàn nhã mơ hồ, những cau mày mỉm cười, những bóng hoa lộn xộn đều sẽ biến thành tro bụi và không còn tồn tại.

  Ánh đèn mờ ảo trong tòa nhà màu đỏ luôn khiến tôi nhớ đến cô dâu đang trang điểm trước gương.Họ ngồi lặng lẽ trước cửa sổ, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của chính mình. Niềm vui dần trôi theo gió đã cuốn đi, trái tim cô đơn bỗng dâng lên nhẹ nhàng như tảo xanh nổi trên mặt nước, cùng nỗi u sầu hay ngập ngừng của gió xuân đung đưa.Nhẹ nhàng vặn xoắn ngón tay ngọc của Hanmei, nhẹ nhàng vén chiếc khăn trùm đầu màu đỏ tươi lên, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc váy cưới màu đỏ chưa từng mặc lần nào, ôm lấy màu đỏ rực rỡ lộng lẫy, quên đi cái lạnh thấu xương.Một mình nếm trái ngọt của tiếng rì rào của cành hoa đung đưa, tắm trong hơi ấm của người bên bếp lửa, tôi cầm bút viết nên những bài thơ, bài hát thuộc về mùa thu.Có lẽ suy nghĩ còn chưa rõ ràng, hoặc có lẽ nghĩ đến sự dịu dàng của cái cây đó, tôi thực sự đã quên mất đêm dài bao nhiêu.Trong cơn say, đầu óc choáng váng, tôi lặng lẽ đếm từng giọt mưa rơi, một mình cho đến rạng đông.Đêm dày đặc, khói xanh mù mịt chỉ để lại nỗi khao khát ngày một lớn dần trong khoảng lặng khiến người ta khó nguôi ngoai.Hồ cầm bập bẹ chơi những nốt nhạc rơi xuống một cách vui vẻ.Tâm hồn bụi bặm của thơ đầy sao đẹp nhưng không thể tìm lại được ước nguyện ấp ủ bấy lâu ngày xưa.Giấy mây phủ đầy mây viết nên nỗi buồn giản dị, nhưng bản nhạc tươi sáng của đàn piano không còn vang lên được nữa.Sự khó nắm bắt của cuộc sống vừa mới lộ ra phần nổi của tảng băng chìm.

  Đột nhiên buổi sáng và hoàng hôn đổi chủ, mang theo khung năm vàng và những bông hoa tuyệt đẹp.Những nụ mới nở chồng lên nhau, những bông hoa nở trên cây này đến cây khác, tươi tắn dịu dàng, mang theo sự ấm áp và hy vọng vô hạn, cám dỗ những ai không thích thịnh vượng.Cô rất muốn hái một chiếc, cho vào bình, cất vào góc kín nhất để an ủi quá khứ đã qua và tương lai khô héo.

  Những con quỷ nội tâm đầy đam mê đang trằn trọc để kiềm chế niềm vui và nỗi buồn, và những đám mây trống rỗng lang thang lặng lẽ trong vô vọng.Những người trở về sau một chuyến hành trình dài, nhìn ra thế giới nhộn nhịp, ngắm nhìn khung cảnh mờ ảo của pháo hoa, liệu những suy nghĩ lang thang của họ có nhớ về thế giới thịnh vượng và trật tự này một thời?Sau khi lội qua vực thẳm năm tháng, bước trên những vệt mưa xa xăm in trong những đám mây ẩm ướt đủ màu sắc, những khung cảnh ký ức hiện về trong tôi.Hãy ngừng bước đi và để những suy nghĩ phong phú của bạn trở nên rõ ràng hơn.

  Mặt trời mùa thu yên tĩnh và đẹp như ngọc, ngâm trong mây và nước, là hiện thân của những tia nắng tình yêu. Giống như tiếng chim hót líu lo, làm xáo trộn hương thơm của hoa trên đường phố, làm xáo trộn đàn ong bướm, làm xáo trộn khung cảnh vĩnh cửu trong mắt người trồng hoa.Ánh nắng giác ngộ giống như một người vợ lẽ bị bỏ rơi, lười biếng thờ ơ với thế giới và không còn đỏ mặt nữa. Ký ức về món quà duyên dáng để lại cuối cùng đã lắng xuống như một vũng nước, trở nên không băng không bụi, mang hương vị thơ sâu lắng.Những năm tháng yêu đương bị thời gian trêu chọc cũng trở nên độc đáo vì họ đã chọn cách tránh xa hào nhoáng.Nó đã trở thành một bức tranh thơ sống động, ý nghĩa chìm trong thư pháp ngày càng lan tỏa và thơm ngát.

  Đối mặt với thời gian tươi đẹp, tôi không bao giờ muốn rời đi.Nó đã từng chinh phục trái tim bảo thủ của tôi.Nỗi buồn sắp kết thúc rải rác khắp mặt đất, nhưng tôi mong rằng vòng tay vàng mà tôi ôm ấp vẫn chưa bị lãng quên.Nửa đêm mơ về làm mờ đi những đám mây bất định trên trang giấy, phản bội tâm trạng thoải mái không gì bù đắp được, và kết quả cuối cùng là cam chịu.

Tuyên bố: Nội dung bài viết này được người dùng Internet tự phát đóng góp và tải lên, trang web này không sở hữu quyền sở hữu, không chỉnh sửa thủ công và không chịu trách nhiệm pháp lý liên quan. Nếu bạn phát hiện nội dung vi phạm bản quyền, vui lòng gửi email đến: [email protected] để báo cáo và cung cấp bằng chứng liên quan, nhân viên sẽ liên hệ với bạn trong vòng 5 ngày làm việc, nếu được xác minh, trang web sẽ ngay lập tức xóa nội dung vi phạm.